Thầm lặng nghề gác đèn biển

Thứ Năm, 08/06/2017, 14:32 [GMT+7]

QTV - Những ngày qua, trời nắng nóng gay gắt rồi lại mưa tầm tã. Nếu chỉ ngồi trong nhà kính, bật máy lạnh thì sẽ không thấy được nỗi vất vả, cơ cực của những người làm công việc đặc thù. Hải đăng Cô Tô, ngọn đèn dẫn đường cho bao đoàn tàu qua lại trên vùng biển Đông Bắc, nhưng đằng sau cột ánh sáng bất kể ngày đêm ấy là sự thầm lặng của những người gác đèn nơi đầu sóng ngọn gió.

Được xây dựng vào năm 1962, Hải đăng Cô Tô đã trở thành “biểu tượng bất tử” của ngư dân hải đảo. 45 năm qua, ngọn đèn luôn soi sáng, dẫn đường cho hàng triệu lượt tàu, thuyền ra khơi và cập bến an toàn. Thế nhưng, đằng sau ánh sáng đó là những công việc thầm lặng nhưng đầy gian nan của những người ngày, đêm gác đèn.

Anh Nguyễn Công Giang – Trạm trưởng Trạm Hải Đăng Cô Tô, người đã có trên 30 năm gắn bó với nghề chia sẻ: "Công việc thường ngày của chúng tôi tưởng chừng như nhẹ nhàng nhưng đầy rẫy những khó khăn, vất vả và hiểm nguy. Bất kể thời tiết, hàng ngày chúng tôi phải lên, xuống 72 bậc cầu thang xoắn hình con ốc hàng chục lần để kiểm tra kỹ thuật, thường xuyên bảo trì cả một hệ thống điện mặt trời, bình ắc quy, máy phát điện, kiểm tra toàn bộ hệ thống phản quang, lau chùi bóng đèn và các thiết bị chiếu sáng để kịp thời phát hiện và điều chỉnh".

Giàn năng lượng mặt trời được lau chùi, bảo dưỡng hàng ngày đảm bảo nguồn điện cung cấp cho đèn Hải Đăng
Giàn năng lượng mặt trời được lau chùi, bảo dưỡng hàng ngày đảm bảo nguồn điện cung cấp cho đèn Hải đăng

Do ở trên đồi cao, mỗi khi giông tố, Trạm đèn Hải đăng Cô Tô mỗi năm phải hứng chịu không ít trận “viếng thăm” của “thần sét”. Mỗi trận lôi đình, hàng chục quả sét đánh ngang tai nhưng những người gác đèn vẫn cần mẫn dõi theo để cho ánh mắt của biển không được tắt, bởi giữa cơn cuồng phong, đèn biển càng phải phát sáng để làm hướng đi cho những con tàu đang ngoài khơi xa tìm đường vào bến. Anh Đặng Duy Anh, nhân viên trạm Hải đăng tâm sự: "Nếu như dưới mặt đất gió đang cấp 4, cấp 5 thì lên trên đỉnh Hải đăng có độ cao hơn 120m so với mực nước biển, gió đã mạnh lên thành cấp 6, cấp 7. Vào những ngày bão, gió lại càng hung dữ hơn. Dù mưa, gió, sấm sét, bão táp chúng tôi phải đảm bảo ngọn đèn không được tắt".

Đâu chỉ có thế, những người “thức” cùng biển sống xa khu dân cư, xa gia đình nên niềm vui lớn nhất của họ chính là làm bạn với mưa, với nắng, và bão táp nơi đảo xa. Cả năm được về thăm nhà 1-2 lần cũng là khó khăn lớn. Mỗi khi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, vợ con ốm đau, các anh lại lo lắng nhiều hơn. Vượt lên tất cả, những người gác đèn vẫn miệt mài với công việc và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Đèn biển được hàng ngày lau chùi
Đèn biển được lau chùi hàng ngày 

Anh Nguyễn Văn Mạnh quê ở Hải Dương, người đã có 20 năm trong nghề và từng gắn bó với Hải đăng Cô Tô từ năm 2004 đến 2014, từ năm 2016 đến nay anh tiếp tục gắn bó với Hải đăng Cô Tô tâm sự: "Ở đây chỉ có cánh đàn ông tự chăm sóc lẫn  nhau, khó khăn trăm bề nhưng chúng tôi đều vượt qua được nhưng nao lòng nhất những đêm gác đèn chỉ có trăng và sao làm bạn nên nhớ nhà da diết. Sau nhiều năm gắn bó với đảo, giờ chúng tôi không chỉ yêu nghề, mà còn yêu biển, yêu đảo và chúng tôi tự hào về nghề của mình đang theo đuổi và chúng tôi quyết tâm hơn để ngư dân bám biển và để đèn luôn rọi sáng khẳng định chủ quyền, biên giới quốc gia".

Ngọn đèn Hải đăng Cô Tô là biểu tượng không thể thiếu của người dân
Ngọn đèn Hải đăng là biểu tượng "sống" của người dân Cô Tô

Đối với ngư dân, những đốm sáng giữa đại dương đêm tối mênh mông như đôi mắt người thân đang ngóng đợi đã giúp cho người đi biển nhanh chóng tìm đường về bến. Ông Nguyễn Văn Phụ - Thôn 3 xã Thanh Lân cho biết: Đèn dẫn chúng tôi về với người thân trong đêm giông bão, đèn kéo anh em lại gần nhau giữa ngư trường mênh mông, với tôi đèn biển như người thân trong nhà vậy. Nhờ có đèn, ngư dân chúng tôi mới dám đi xa hơn, đánh những con cá to hơn, lô mực ngon hơn. "Với ngư dân chúng tôi thì đèn biển quan trọng lắm" - Ông nói.

Những người gác đèn luôn hiểu rằng, giữa biển trời bao la, ngọn Hải đăng không chỉ là người bạn đường tin cậy của ngư dân đi biển mà còn như một cột mốc thể hiện chủ quyền của Việt Nam trên vùng biển Đông Bắc của Tổ quốc. Và những người gác đèn ấy, ngày, đêm vẫn cần mẫn, thầm lặng gác lại những gian nan, vất vả sau lưng để mắt của biển không ngủ./.

Công Quý – Nguyễn Thu (Trung tâm TT-VH Cô Tô)

.
.
.
.
.
.