Trung thu ở xóm tôi

Thứ Tư, 04/10/2017, 15:11 [GMT+7]
.
.

QTV – Không khí quây quần, ấm áp bên người thân và hàng xóm trong đêm hội trăng Rằm đã đem lại niềm vui ấu thơ cho con trẻ và nuôi dưỡng tâm hồn chúng như chúng tôi ngày nào.

“Trung thu bây giờ khác lắm! Trẻ con chẳng thiếu thứ gì: đèn lồng điện tử phát sáng, rồi mặt nạ siêu nhân… ; diện quần áo đẹp nhất để chờ đi nhận quà từ cơ quan bố mẹ. Nhưng mấy đứa biết được niềm vui phá cỗ trông trăng, quây quần thế nào? Chắc gì đã biết chuyện chú Cuội, chị Hằng… Thế nên năm nay nhất định xóm mình phải tổ chức cho lũ trẻ một đêm trung thu ý nghĩa” – Mẹ tôi hạ quyết tâm khi nói chuyện với các bác bên hàng xóm.

Trung thu
             Tết Trung thu do các gia đình ở ngõ 70, phố Trưng Nhị, TP Uông Bí tổ chức với không khí đầm ấm

Vậy là như mong ước, năm nay, xóm chúng tôi ở ngõ 70, phố Trưng Nhị, TP Uông Bí, Quảng Ninh có một đêm trung thu ấm áp và vui vầy. Suốt từ những ngày trước đó, mỗi gia đình người góp quả, người góp bánh, người in phông bạt, người đi thuê múa lân. Có cái gì cay cay trong sống mũi tôi khi lại được thấy cảnh tượng ấy, cùng nhau bày mâm cỗ trông trăng, được làm những con vật ngộ nghĩnh từ các loại trái cây… Tiếng trống của đoàn múa lân rộn ràng, lũ trẻ nhảy nhót, ngơ ngác và cười sảng khoái: “Mẹ ơi! Thích lắm!”… Tất cả đã khiến trung thu của ngày thơ ấu ùa về trong ký ức.

Ngày ấy, với lũ trẻ miền quê nghèo như chúng tôi, trung thu đơn giản lắm! Trước cả tháng, đứa nào đứa nấy háo hức nhặt từng hạt bưởi rồi tỉ mẩn bóc, tách từng lớp vỏ, xâu vào những thanh tre vót nhỏ, hay những dây thép mỏng rồi đem phơi giữa cái nắng và gió thu hanh hao. Cứ thế chờ chực từng ngày đến khi cái xâu hạt ấy khô lại và có thể trở thành từng “cây pháo” phát sáng. Cho đến giờ tôi vẫn chưa quên cái tiếng nổ tí tách, ánh sáng từ những xâu hạt bưởi cháy trong đêm rằm và mùi hương thơm thoang thoảng trong gió thu…Tự nhiên "giật mình" như vừa cảm thấy mùi hương ấy vẫn đâu đây, giữa khoảng cách của ngày ấy và bây giờ...

Những chiếc đèn lồng tự chế gắn với kí ức trung thu của cả một thế hệ những năm đất nước còn khó khăn
Những chiếc đèn lồng tự chế gắn với kí ức trung thu của cả một thế hệ những năm đất nước còn khó khăn

Lúc đầu chỉ có vậy, sau này lớn hơn, đi theo các anh chị rước đèn, chúng tôi lại “tỉ tê” nhờ bố mẹ làm cho những chiếc đèn lồng, mà có lẽ cũng chỉ thời ấy mới có – đèn lồng ống bia, lon sữa, hộp xà phòng, gáo dừa… Thôi thì đủ loại có thể tận dụng được là bố mẹ đều “thiết kế” cho anh em chúng tôi những chiếc đèn lồng như mong muốn. Bọn bạn bên hàng xóm đứa nào nhà khá hơn được mua cho đèn ông sao, đèn kéo quân. Tất cả đều được thắp sáng bằng ánh nến lung linh.

Lớn hơn nữa, chúng tôi tự làm những chiếc đèn lồng và đèn ông sao dán giấy màu giản dị bằng chính đôi bàn tay của mình. Chỉ vậy thôi mà tối nào lũ trẻ trong xóm cũng háo hức chờ đến giờ đi rước đèn. Lễ rước đèn trước Tết trung thu cỡ phải nửa tháng mà hôm nào cũng vui. Thứ ánh sáng ấy sao đẹp đến lạ trong lòng mỗi đứa trẻ quê! Đoàn rước đèn chỉ mươi đứa nhưng tiếng hát, tiếng trống ếch thì vang khắp xóm. Và niềm vui ấy cũng lan tỏa sang người lớn, xua đi những vất vả của cuộc sống còn nhiều vất vả ngày ấy.

Mâm cỗ trông trăng xưa đơn sơ nhưng ai cũng háo hức. Ảnh: yeah1.com
Mâm cỗ trông trăng xưa đơn sơ nhưng ai cũng háo hức. Ảnh: yeah1.com

Đêm trung thu phá cỗ, trông trăng cũng chỉ có vài quả bưởi đào cả xóm góp vui, mẹ và các cô vẫn khéo léo tết thành hình những chú cún ngộ nghĩnh. Lũ trẻ chúng tôi thích nhất là ngắm thứ đồ chơi này chứ không nỡ ăn. Phá cỗ chỉ cần vài cái bánh đa cùng với cùi dừa, quả hồng, bỏng ngô là đã thấy ngon lắm rồi! Có lẽ chính cái thời nhiều thiếu thốn ấy, khi không có điện thoại thông minh, máy tính bảng, karaoke,  mà chúng tôi có thời gian để nhâm nhi từng thứ quà bánh đơn sơ, nghe mẹ kể những câu chuyện về chị Hằng, chú Cuội, về Tết Trung thu; mới được ngồi ngắm vầng trăng đêm rằm tròn vành vạnh “treo” trên bầu trời… để rồi tất cả đã đi theo chúng tôi suốt những năm tháng sau này.

Trẻ nhỏ háo hức xem múa lân
Trẻ nhỏ xóm tôi háo hức xem múa lân

Năm nay, với xóm chúng tôi, cái được nhất có lẽ là bọn trẻ đã được các bà, các mẹ dạy cho cách bày mâm cỗ đón trăng, được nghe những câu chuyện về Tết trung thu như chúng tôi ngày nào. Những đứa bé nhất cũng biết thế nào là múa lân, được rước đèn quanh xóm. 

“Bà ơi, bao giờ con được gặp chú Cuội?”… - Bọn trẻ háo hức với những câu hỏi sau đêm hội trăng Rằm do các gia đình trong xóm tổ chức. Những câu hỏi còn dài đến tận lúc chúng mệt rũ và chìm vào giấc ngủ say. Tôi biết, đêm Trung thu đầy ý nghía đã đi vào những giấc mơ con trẻ, đi vào ký ức tuổi thơ đẹp đẽ. Chính không khí quây quần, ấm áp bên người thân và hàng xóm sẽ đem lại niềm vui ấu thơ và nuôi dưỡng tâm hồn chúng như chúng tôi ngày nào. Giờ thì tôi càng hiểu hơn về câu nói của mẹ: "Bận rộn đến mấy, cũng nên dành thời gian cho con trẻ biết thế nào là trung thu truyền thống và ấm áp"./.

Khánh Đan

.
.
.
.
.
.